Trung úy Công an dũng cảm, mưu trí lao vào đám cháy cứu cháu bé

Những ngày qua, người dân phường Bắc Lý, thành phố Đồng Hới, tỉnh Quảng Bình đều hết lời ca ngợi hành động mưu trí, dũng cảm của Trung úy Công an Võ Tuấn Anh cùng anh trai của mình lao vào đám lửa cứu cháu bé giữa đêm khuya.

4 giờ sáng mồng 6 Tết, người dân tổ dân phố 13, phường Bắc Lý đang say giấc ngủ thì ở nhà chị Nguyễn Thị Khuyên xảy ra cháy lớn. Vợ chồng chị Khuyên làm nghề kinh doanh cho thuê trang phục biểu diễn nên khi xảy ra cháy ngọn lửa càng lan nhanh hơn. Chồng chị Khuyên bị dị tật, đau yếu, chị Khuyên sức khỏe cũng không khá hơn, nên khi xảy ra cháy hai vợ chồng chỉ biết la hét, kêu cứu.

Từ nhà mình nghe tiếng kêu cứu, Trung úy Võ Tuấn Anh bật dậy nghe ngóng, anh đang công tác ở Bộ Tư lệnh Cảnh vệ Bộ Công an, sau khi trực xuyên Tết mấy ngày anh được nghỉ phép về quê. Định hình nghe tiếng kêu cứu từ nhà chị Khuyên, cách nhà mình một nhà, Võ Tuấn Anh sang phòng anh trai gọi rồi cả hai nhanh chân đến nơi xảy ra cháy.

 

Trung úy Võ Tuấn Anh

 

Hai anh em Võ Tuấn Anh và Võ Chung Anh xông vào đám cháy đưa được vợ chồng chị Khuyên ra nơi an toàn. Vợ chồng chị Khuyên hoảng loạn chỉ lên tầng 2, nơi có cháu Đ (11 tuổi) con chị Khuyên đang ngủ và mắc kẹt trên đó. Lúc này ngọn lửa đã lan cả tầng 1, mỗi lúc một cháy lớn, khói đen bao trùm cả căn nhà, hai anh em Võ Tuấn Anh đưa mắt nhìn nhau, rồi chợt hiểu ý không thể băng qua đám cháy lớn để lên tầng 2 vì có nguy cơ sập trần nhà hoặc các tủ kính, giá đựng đồ, hai anh em thoát ra ngoài leo lên nhà 3 tầng bên cạnh rồi tìm cách đu người xuống tầng 2 nhà chị Khuyên cứu cháu bé. Nhiều người nhìn theo lo lắng.

Từ tầng 3 nhà bên cạnh, Võ Tuấn Anh đu người theo cục nóng lạnh của máy điều hòa để xuống cửa sổ tầng 2 nhà chị Khuyên, nơi cháu bé vừa tỉnh dậy đang la hét vì ngọn lửa đã ập đến cửa, khói bốc lên nghi ngút. Nhà chị Khuyên xây kiên cố, các thanh sắt to của cửa sổ được gắn sâu chặt vào tường, phía ngoài là một lớp B40 nên việc phá cửa không hề đơn giản. Với kinh nghiệm được học từ đơn vị, Trung úy Võ Tuấn Anh bảo anh trai dùng búa đập phá cửa sổ, còn anh đu mình quay xuống lấy một ít nước và khăn mặt leo lên cửa sổ phòng ngủ cháu bé. Võ Tuấn Anh dùng khăn thấm vào nước rồi với tay đưa cho cháu bé bảo cháu lau mặt liên tục, bịt mũi chống ngạt khói.

Hai anh em thay nhau đập phá khung cửa sổ, trầy xước hết cả tay nhưng cửa sổ bằng sắt đặc, được đan dày vẫn nằm y nguyên, chỉ biến dạng méo mó. Võ Tuấn Anh xem lại khung cửa rồi dùng búa tìm hướng đập chuyển qua các điểm hàn để phá. Mỗi tiếng kêu cứu của cháu bé lại càng thôi thúc anh dồn hết sức vào từng nhát búa. Sau gần 15 phút, hai anh em Võ Tuấn Anh và Võ Chung Anh đã phá được cửa sổ, cứu cháu bé an toàn. Lúc này rất nhiều người đến ứng cứu nơi xảy ra đám cháy, nhưng trời có gió và đồ dùng cửa hiệu dễ cháy nên cả ngôi nhà biến thành ngọn lửa.

Chị Nguyễn Thị Khuyên, mẹ của bé Đ vẫn chưa hết bàng hoàng khi nói về đám cháy. Công lao làm lụng, tích góp bao nhiêu năm trời đã bị ngọn lửa thiêu rụi trong phút chốc. Nhưng chị Khuyên vẫn không ngớt lời cảm ơn sự dũng cảm, nhanh trí, gan dạ của Trung úy Võ Tuấn Anh và anh trai Võ Chung Anh đã cứu gia đình, con chị được an toàn. “Khi cháy, khói tràn vào phòng khiến con tôi bị ngạt và liên tục bấu song cửa sổ kêu cứu. Ở dưới hai vợ chồng cũng như nín thở, may có anh em Trung úy Võ Tuấn Anh ở gần nhà đến cứu kịp thời”- Chị Khuyên xúc động kể lại.

Những người dân xung quanh cũng tự hào chia sẻ “mấy đứa nó gan dạ, dũng cảm chứ không thì đêm đó nhà chị Khuyên chưa biết xảy ra chuyện gì nữa”.

Nói về em trai mình, anh Võ Chung Anh tự hào: “Em ấy vừa về nghỉ được vài ngày, thanh niên ở xa về, nhất là ngày lễ Tết thường hay ngủ sâu, nhưng khi nghe tiếng kêu cứu, là bản chất của chiến sĩ Công an, em ấy đã bật dậy chạy về nơi có tiếng kêu cứu, mưu trí, gan dạ cứu người. Mấy hôm nay, em đã trở lại đơn vị, nhưng gia đình tôi rất vui khi nhắc tới em”./.

                                                      Theo Cổng Thông tin điện tử Bộ Công an

 

Huyền thoại Chợ Cháy
Hà Nội, đêm …Rạng Đông!…
GẮNG SỨC LÊN ĐỒNG ĐỘI CỦA TÔI ƠI!